ABOUT AUTHOR


Chiều nay cơn gió lạnh đầu mùa, khiến cô gái tìm nghe lại những bản nhạc cũ, ngồi bên cửa sổ và lật lại những quyển sách cũ và muốn trở về nhà. 

Trời đã tối, những bản nhạc không lời vang lên bên tai, cơn gió lạnh đầu thu ùa về, chùm mình trong áo khoác đông và quyết định lái xe tìm vể tổ ấm^^... Đường vắng, lạnh và đi vù vù trong những đợt gió thổi ngược. Không phải là thu, lạnh đến nỗi rét run bần bật thế này thì tính luôn là mùa đông đi cũng được. Mùa đông đã đến, mùa mà mình được sinh ra, haha. 
Hè thì trái tim hot, thu thì trái tim khô, xuân thì trái tim phơi phới mà đông tới là trái tim rất là lạnh. Khi mùa lạnh đến, mình có một sự thay đổi rất kì lạ, muốn hiền lành, muốn dịu dàng, chăm sóc và quan tâm hơn đến những cảm xúc của bản thân, như một chú mèo thích được cô chủ vuốt vuốt bộ lông xinh. Mình rất thích mùa đông mà. 

Họ nói rằng con gái sinh vào mùa đông mang trong mình một trái tim lãng mạn, có đúng vậy không, vì mình đã gấp lại những cuốn tiểu thuyết dày và dài để chuyển sang những cuốn truyện trinh thám, sách về tâm lý học và những cuốn sách về phát triển động lực làm giàu rồi. Haha. Thế đấy, mình đã bỏ quên hay chính xác là cố gắng thay đổi trái tim mơ mộng của mình để chuyển sang những gì khô khan và đầy lý lẽ. 
Những mùa đông trước đây mình thích thức đến đêm khuya để nghe tiếng gió hú bên ngoài cửa sổ, tiếng gió rít rít, tiếng mưa, không hiểu vì sao trong âm thanh ấy mình lại có được sự tập trung đến kì lạ. Mình có thể ngồi bên bàn học, ánh đèn vàng lúc này lại mang đến cảm giác ấm áp và thơ mộng, cuốn chiếc chăn nặng vào người và lật từng trang tiểu thuyết, cảm giác như một nhà văn đang miệt mài làm việc đêm khuya vậy, :-)
Thói quen uống trà nóng đêm của mình khi đến mùa đông lại được khôi phục trở lại. Thật sự rất lãng mạn và thư giãn khi trong đêm đông lạnh giá, một mình ngồi bên tách trà Lipton rất ấm hay pha một ly Dimax thơm và đôi mắt không rời quyển sách, nghe những bản nhạc không lời của S.E.N.S, Kenny G,..hay ngồi thiền hàng giờ và chỉ nghe tiếng nhạc không lời. Thật sự rất tuyệt! Đó là những thời gian tuyệt nhất của mình.

Có những đêm đông khuya ngồi nghe nhạc sáo trúc Trung Hoa, nhạc Hoa cảm thấy rất cô đơn nhưng có gì đó rất hoài cổ, nghe nhạc phim kiếm hiệp, có chút cảm xúc rất nhẹ nhàng.

Mùa đông lạnh trái tim mềm yếu, dễ làm mình nhớ đến những điều mình chưa làm được trong cuộc sống, những ước mơ và dự định của mình vì cứ lạnh là biết ngay sắp cuối năm rồi, một năm lại sắp đi qua những tháng cuối của một năm cũ có đưa bước chân bước nhanh sang một trang mới, thành ra mùa này rất dễ làm mình buồn. 

Mùa đông đến dễ làm người ta nhớ đến một vòng tay ấm còn mình thì lại khắc sâu hơn sự độc lập và tự tại của bản thân mình. Thời gia đi học, chuyển nơi ở mấy lần thì ở nơi đâu mình cũng tìm ra những chốn thư giãn và tận hưởng âm nhạc của mình, nơi gắn bó lâu nhất có lẽ là sân vận động Đại học Hà Nội. Buổi tối ở những nơi đây rất yên tĩnh, có một vài cô gái cũng đi chạy vào thời gian muộn thế này, họ có giống mình không, thích sự yên lặng và yên bình này. Sự yên tĩnh mà chỉ mùa đông mới có được, thành ra mùa đông lại trở nên rất đặc biệt.

Sự thực là khi người ướt mồ hôi được cơn gió lạnh thổi vào thì lại có một cảm giác rất dễ chịu, mát không cần nghĩ luôn. Haha. Giống như lạnh tê tái mà vẫn có thể ăn kem vậy. Cũng không thể quên những vòng đạp xe một mình trên con đường Nguyễn Trãi ngắm lá rụng ^^, gió lạnh ùa vào người lạnh toát, mũi cay xè, hai má đỏ lên, môi tím tái và sung sướng thoả thích những chiều đông đi lượn. Nhưng giờ "lâm tặc" đã đốn hết cây rồi, nói đến đây có một nỗi hận thù sâu sắc. :((

Rất buồn là mình chưa từng nắm tay một người con trai đi trong chiều đông nên không thể biết được hơi ấm về đôi bàn tay mà nhiều người vẫn nói đến trong những trang viết của họ. Đó là một thiếu sót của tuổi đi học chỉ biết đi làm thêm và ngại gặp gỡ. Có thể đó là một cảm giác rất tuyệt nhưng có đúng với mình không khi mà tay mình mùa hè thì mát mà mùa đông lại ấm, cơ chế tự điều chỉnh này thật không hợp chút nào để nắm một bàn tay ấm khác được. 

Mùa đông là mùa của yêu thương, trong cái lạnh người ta cảm nhận thấy hơi ấm và tình yêu thương rõ ràng nhất, cơn gió lạnh chiều nay đã mang một chút lạnh đến trái tim làm mình rung động, trở về với gia đình cũng là một cách để người ta yêu thương chứ bộ ^^. Mùi hoa sữa thoang thoảng trên những con đường Hà Nội vào những chiều thu này vẫn không làm mình thôi nhớ đến lạnh, không phải chỉ là se se lạnh mà là lạnh của một tiết trời mùa đông thật sự, rất lạnh.

Không phải vì một yêu thương nào cả, chỉ vì những thói quen và những cảm xúc rất riêng của riêng mình, những cảm giác rất lạ vào một mùa đặc biệt. Mình rất nhạy cảm với sự chuyển dịch của thời tiết, rất mong chờ những mùa lạnh của riêng mình. 

Tặng Em Cơn Gió Lạnh Đầu Mùa

Lâu rồi em mặc kệ cảm xúc, mặc kệ hình ảnh anh chạy qua đầu trôi tuột đi, như cách anh không hề níu giữ em. Và em bắt đầu sợ. Sợ cái ngày mình nhìn nhau như hai người xa lạ, ngày thật sự mãi mãi mất nhau, chẳng thể nào tìm lại. Mình đẩy nhau ra xa về hàng vạn thế giới khác. Không mơ chung một niềm ao ước, hai tâm hồn lạc về hai thế giới khác xa"

Anh có hiểu được không, khi lòng em đang dậy sóng mà từng câu chữ viết ra thì lại nhẹ nhàng đến bình thản. Em bây giờ đã quen với cuộc sống không hề có anh. Nghĩa là mỗi sáng thức dậy không nghĩ về anh. Dù vui, buồn, thành công hay thất bại không cần anh phải sẻ chia. Em hay viết về anh, nỗi nhớ chất đầy nhật kí mỗi đêm trước khi đi ngủ. Lâu rồi em mặc kệ cảm xúc, mặc kệ hình ảnh anh chạy qua đầu trôi tuột đi, như cách anh không hề níu giữ em. Mình đẩy nhau ra xa về hàng vạn thế giới khác. Không mơ chung một niềm ao ước, hai tâm hồn lạc về hai thế giới khác xa.

Chuyện vui không kể cùng anh, nỗi buồn cũng giữ cho riêng mình-đó là khi em biết em cô đơn trong tình yêu của mình. Thành phố đó tấp nập, anh thì chẳng bao giờ chịu ngoái lại phía sau tìm em. Cô gái vì yêu anh, dù mệt mỏi, dù tổn thương vẫn cố chạy theo anh cho kịp. Sợ anh đi mất. Em biết, nếu mình lỡ chân lạc đường, anh cũng chẳng tìm đâu.
Em sợ lắm! Lỡ mình không yêu nhau nữa. Sợ phải nghĩ rằng anh đang lãng quên em. Em từng rất sợ cái ngày em không còn buồn vì anh, không nhớ anh, không nghĩ gì về anh. Điều đó còn đáng sợ hơn cả những tổn thương em đã đi qua.
Có những hiểu lầm giúp mình hiểu nhau hơn, cũng có những hiểu lầm đẩy chúng ra xa nhau mãi mãi.Nhưng tiếc nuối được gì nữa đâu khi hy vọng cũng chẳng thể còn. Những ngày tồi tệ nhất em và anh cũng đã đi qua vậy tại sao chúng ta không cùng nhau bước tiếp. Em hiểu được những tháng ngày cô đơn đã trải qua khi chưa gặp được nhau, em trân trọng lắm từng ngày bên anh như hai người bạn. Nếu khó như vậy để tìm thấy nhau, đừng dễ dàng buông xuôi tình yêu chúng mình. 
Thế nên, một ngày thôi, dẹp hết mớ tham vọng và ước mơ của anh đi, dẹp bỏ sự suy xét của một người đàn ông từng trải, kiên nhẫn và chân thành với em như chính em đã làm vì anh, cho em một ngày thôi, được không. Mình bên nhau như hai người bạn, trốn khỏi những thứ giả dối thường ngày, khỏi những điều làm em chán phát cáu, làm anh mệt mỏi Mình sống vì nhau một ngày thôi, để em biết mình vẫn còn yêu nhau. Có được không anh?!
Guu.vn

Có Ai Đó Đang Lãng Quên Tôi Rồi


PHẦN TỔNG QUAN

Vương Quốc Anh là nền kinh tế lớn thứ 7 trên thế giới, với tổng sản phẩm quốc nội (GDP) 2,18 ngàn đô la Mỹ. Anh cũng chính là nền kinh tế lớn thứ 3 ở Châu Âu (Sau Đức và Nga). Thủ đô, Luân Đôn là một trong hai trung tâm tài chính lớn nhất trên thế giới, cùng với New York. Kinh tế Anh mạnh nhất ở Châu Âu, lạm phát, lãi suất và thất nghiệp duy trì ở mức thấp. 

Khoảng 25% đất của Anh là đất canh tác, và hầu như một nửa phù hợp cho những cánh đồng cỏ. Nông nghiệp cơ giới cao và sản xuất lớn; khoảng 2% khoảng 2% lao động sản xuất 60% của nhu cầu lương thực của đất nước. Lúa mạch, lúa mì, hạt cải dầu, cà chua, cây củ cải đường, hoa quả rau xanh là các vụ mùa chính. Các ngành công nghiệp lan rộng sản xuất sữa tươi, trứng và oho mát. Thịt bò và số lượng lớn cừu, cũng như gia cầm và lợn, được nuôi trong cả nước. Ngành công nghiệp đánh bắt cá cũng khá lớn, với cá tuyết, giống cá vược nhỏ, cá thu, cá phấn trắng, cá hồi, cá hồi hồng và động vật có vỏ chiếm phần lớn sản lượng đánh bắt cá. 

Vương Quốc Anh là một trong những quốc gia dẫn đầu về công nghiệp. Nó đã thành công ở vị trí này mặc dù thiết hầu như nguyên liệu thô cần cho nền công nghiệp. Nó cũng phải nhập khẩu 40% nguồn cung thực phẩm, Như vậy, sự thịnh vượng của nó đã phụ thuộc vào xuất khẩu hàng hóa sản xuất để trao đổi với nguyên liệu thô và thực phẩm. Ở trong ngành sản xuất, công nghiệp lớn nhất bao gồm công cụ máy móc, điện lực, tự động hóa, thiết bị đường sắt, tàu biển, phi cơ, xe cơ giới và các phụ tùng, điện tử và thiết bị truyền thông, kim loại, hóa học, than đá, dầu mỏ, giấy và in ấn; chế biến thức ăn, nguyên liệu dệt và quần áo. 

Trong thập niên 70 và thập niên 80, gần 3.5 triệu công việc sản xuất đã biến mất, nhưng đến những năm thập niên 90 hơn 3.5 triệu công việc  đã được tạo ra trong dịch vụ liên quan các ngành công nghiệp. Đầu thế kỷ 21, ngân hàng, bảo hiểm, dịch vụ kinh doanh và các loại hình dịch vụ công nghiệp khác chiếm hầu như ba phần tư của tổng sản phẩm quốc nội  và  80% lực lượng lao động. Xu hướng này cũng đã được phản ánh trong những căn cứ thay đổi kinh tế ở Vương Quốc Anh, điều này đã làm lợi về vùng Đông Bắc, Tât Bắc và vùng trung du của đất nước, trong khi phía Nam của nước Anh và Bắc Irland đã bị tác động mạnh bởi sự thay đổi nền kinh tế. 

Các ngành công nghiệp chính và khu vực thương mại phân bố ở các nhóm đô thị nơi chiếm một phần ba dân số của sinh sống của đất nước. Trung hành chính và tài chính và cảng quản trọng nhất là Great London, nơi cũng có đa dạng các ngành công nghiệp sản xuất. London là thành phố tài chính trước tiên của Châu Âu, Hàng hóa kim loại, xe cộ, phi cơ, sợi tổng hợp và thiết bị điện được tạo ra ở Miền tây vùng trung du nhóm đô thị, cùng với các đô thị cũ của phía Tây Trung Du. Các ngành công nghiệp ở Black Country và thành phố Birmingham là ở phía Tây vùng Trung Du. Greater Manchester có bông và sợi tổng hợp, than đá và công nghiệp hóa học và là nơi trung tâm kho hàng và vận chuyển. Liverpool, hải cảng thứ hai của Vương Quốc Anh, cùng với Bắc hải cảng và Saint Helens là một phần của đô thị Merseyside. Vùng Leeds, Bradford, và khu đô thị láng giềng mà trung tâm chính của Vương Quốc Anh về len, len sợi và sản xuất dệt may. Khu vực Tyneside-Wearside, cùng với Newcastle gần Tyne như trung tâm của nó và Suderland như thành phố chính, có mỏ than và thép, kĩ thuật điện, hóa học và đóng tàu và công nghiệp sửa chữa.

Phía Nam đô thị xứ Wales, cùng với hải cảng của Swansea, Cardiff, và Newport là trung tâm mỏ than và sản xuất thép lịch sử; mỏ than đã giảm mạnh, tuy nhiên, ở rất nhiều phần của khu vực. Các ngành công nghiệp quan trọng hiện tại cũng bao gồm dọc dầu, sản xuất kim khí (chì, kẽm, niken, nhôm), sợi tổng hợp và điện. Ở Scotland, xung quanh khu vực sông Clyde, bao gồm Glasgow, là nổi tiếng bởi công nghiêp đóng tàu, kỹ thuật hàng hải, cũng như dệt may, thực phẩm và hóa học, sản xuất. Vùng Belfast ở Bắc Ireland là đóng tàu, dệt may và trung tâm sản xuất thực phẩm.

Vương Quốc Anh có nguồn cung ứng phong phú than đá, dầu và khí gas tự nhiên. Sản xuất dầu từ  giếng ngoài khơi  ở Biển Bắc bắt đầu từ 1975, và đất nước tự túc trong dầu khí. Các nguồn khoáng sản khác bao gồm quặng sắt,thiếc, đá vôi, muối, đất sét china, đá phiến dầu, thạch cao và chì.

Xuất khẩu nhiều nhất của đất nước là sản xuất hàng hóa, nhiên liệu, hóa học và thực phẩm và đồ uống ép hoa quả và thuốc lá.  Nhập khẩu nhiều nhất là sản xuất hàng hóa, máy móc, nhiên liệu và thực phẩm. Từ đầu những năm 1970, thương mại của Vương Quốc Anh chủ yếu với Mỹ ở Liên Minh Châu Âu, đến nay chiếm 50% thương mại của nó. Mỹ, Đức, Pháp và Hà Lan là các đối tác thương mại chính, và các quốc gia Khối Thịnh Vượng Chung cũng quan trọng.  

[Dịch] KINH TẾ VƯƠNG QUỐC ANH- UK ECONOMY