Tôi lớn lên ở Liên Xô cũ.
Tôi và bố mẹ sống trong một căn hộ tập thể cùng với 9 gia
đình khác.
Khi bố mẹ tôi muốn âu yếm nhau thì bảo tôi nhìn ra bên ngoài cửa
sổ.
Một hôm bố tôi hỏi: “Con đã nhìn gì bên ngoài cửa sổ?”
Tôi nói rằng: “Hàng xóm của chúng ta đang âu yếm. “
Bố tôi hỏi: “Sao con nói vậy?”
Tôi nói rằng “Bởi vì con trai họ đang nhìn con”
Bố mẹ tôi đã cười.
Vào lúc đó, tôi đã cảm thấy rằng tôi đã ở trong sự hiện diện
của tình yêu.
Khi là một đứa trẻ, tôi đã khám phá ra rằng, tiếng cười là
cách con người giao tiếp với một người khác khi họ đang vui.
Bạn có biết rằng điều này đã được nghiên cứu thực tế vào mối
quan hệ giữa tiếng cười và hạnh phúc hôn nhân?
Trong hơn bốn mươi năm, Bác sĩ John Gotman giáo sư tại Khoa tâm lý tại
đại học Washington
đã nghiên cứu hàng nghìn cặp vợ chồng cả nhưng cặp đôi thành
công và không trong mối quan hệ của mình.
“Những cặp vợ chồng cười cùng nhau” ông kết luận “bên nhau nhiều”
Đây là cách hoạt động: chúng ta làm cho đối phương hạnh phúc
và sau đó tiếng cười trấn an chúng ta.
Rằng chúng ta đang đi đúng hướng.
Việc làm mất dần tiếng cười có thể là cách tốt nhất để biết
rằng nếu mối quan hệ đã trải qua đang chệch hướng.
Vậy nên đây là những gì tôi muốn bạn bắt đầu lắng nghe tiếng
cười trong mối quan hệ của bạn.
Và không chỉ tiếng cười mà hãy lắng nghe từng giây phút khi bạn
chia sẻ tiếng cười cùng nhau.
Nếu đó không xảy ra mỗi ngày, thì đó là thời điểm để bạn cần làm điều
gì đó.
Tôi xin phép đưa ra một ví dụ từ cuộc sống của tôi.
Một buổi tối, tôi đã để Alexander-con trai tôi ở trên giường.
Thằng bé đã khó chịu và khóc.
Vợ tôi đã bảo tôi rằng: “ Em sẽ cho anh thấy làm thế nào để
con ngủ.
Vợ tôi bế Alexander và đặt thằng bé trong nôi sau đó đặt cái nôi
lên đỉnh máy làm khô.
Hai phút sau thằng bé có vẻ đã ngủ.
Tôi reo lên oh tuyệt
Tất cả những đứa trẻ khác đang đi đến trung tâm chăm sóc ban
ngày,
Còn tôi sẽ phải để thằng bé ở tiệm giặt là.
Oh, cái bọc đó quần áo đó ah? Đúng vậy, cái đó là của tôi.
[Cười to]
Vợ tôi đã không cười
Như một diễn viên hài, tôi nên thấy được rằng trong vở diễn
của mình, nếu chiêu đùa không làm khán giả cười, tôi phân tich xem điều gì đã không đúng.
Tôi coi tiếng cười như một thước đo sự hạnh phúc của khán giả
Nếu tôi hiểu được rằng tiếng cười
là thước đo của hạnh phúc, tôi có thể bảo vệ cuộc hôn nhân của mình.
Khi tôi bắt đầu nghiên cứu khoa học
của hành phúc, tôi đã học được rằng đó là kết nối chân thực.
Giữa con người, tiếng cười là điều
đầu tiên xảy ra như một sự xác nhận của một mối quan hệ hạnh phúc.
Sự thân mật đến tiếp đến và sau
đó con người kết hôn và sống cùng nhau.
Khi mọi thứ không hoạt động, tiếng
cười là thứ đầu tiên mất đi.
Điều thứ hai ra đi là sự thân mật.
Điều thứ 3 chính là tổ ấm của bạn.
Tất nhiên, hôn nhân và các mối
quan hệ tan vỡ bởi nhiều nguyên nhân.
Nhưng tôi có thể tự tin nói rằng,
nếu bạn không cười đó là vấn đề đầu tiên.
Vì vậy, làm thế nào để mang tiếng
cười trở lại nếu bạn đã làm mất nó?
Mỗi mối quan hệ là khác nhau, tất
nhiên, nhưng điều này là không thay đối:
Để cười cùng nhau, bạn cần ở bên
nhau.
Nghĩa đến đó là dành thời gian cùng
nhau
Bạn cần bắt đầu bởi việc ra quyết
định thời gian bên nhau là quan trọng và nó không phải là một thỏa thuận.
Lên kế hoạch hẹn hò, tập một bài
nhảy, một lớp học nấu ăn.
Vấn đề không quan trọng bạn làm
gì.
Bạn chỉ cần thực hiện nó.
Theo cục thống kê của Hoa Kỳ, các
cặp vợ chồng ngủ trung bình 7.2 tiếng một ngày.
Làm việc 8.5 tiếng và xem tivi 2.4
tiếng một ngày.
Sau đó họ muốn biết bao nhiêu
nhiêu thời gian chúng ta dành để thân mật với nhau.
Họ tổng hợp cả việc ôm, hôn, âu yếm
và gần gũi của các cặp đôi.Khoảng thời gian đó chỉ là 1 phút một ngày.
Vì vậy nếu bạn làm điều này trong 20
phút, bạn cho đi và đang lấy đi thời gian của ai đó
như vậy.
Chúng ta không xa nhau
Tôi tin rằng nếu bạn hiểu sự kết nối
giữa hạnh phúc và tiếng cười.
Bạn sẽ có được những điều thống kê
sau.
Bạn sẽ có những điều tốt hơn hoặc thậm chí những cơ hội tốt hơn để
có một mối quan hệ lâu dài.
Cũng giống như máy đo trong xe
của bạn cho phép của bạn biết bao nhiêu khí có trong xe của bạn.
Khóa học này được thực hiện bởi một
sự tài trợ từ KAREN VÀ SAM Mitts.
Mục đích là để sống với tiếng cười
hạnh phúc mãi mãi. Và có thể mang đến tình yêu nhiều hơn một phút một ngày.
Tôi là Yakow Smirnoff cho Đại học
Prager.
Tiếng cười có thể cho bạn biết bao
nhiêu hạnh phúc mà bạn có trong mối quan hệ của bạn.
Theo PragerU.com
Tình yêu cần tiếng cười
By Unknown
Mình làm ở công ty Nhật và bác sếp người Nhật của mình sắp tới cần gia hạn thẻ tạm trú cho cả gia đình. Thường thì người Nhật khi sang Việt Nam làm việc thì vợ và con sẽ được cấp thẻ tạm trú theo chồng. Để gia hạn thẻ tạm trú, visa theo giấy phép lao động của chồng.
Trong trường hợp này, thẻ tạm trú được xem là visa-là giấy phép mà một nước cấp cho người nước ngoài được phép tạm trú hoặc lưu trú tại nước họ.
Nhưng trước khi để có visa hay hộ chiếu thì bạn sẽ cần phải có passport hay còn gọi là hộ chiếu.
Vậy hộ chiếu là gì? Hộ chiếu là một loại giấy tờ được chính phủ của một quốc gia cấp cho người dân của quốc gia đó. Hộ chiếu thì thường chứa tên của chủ sở hữu , địa điểm và ngày tháng năm sinh , ảnh, chữ ký , quốc tịch, ngày cấp, ngày hết hạn… và các thông tin nhận dạng.
Để làm hộ chiếu cần đến đai sứ quá nước của chính nước mình tại nước lưu trú để xin cấp.
Hồ sơ cấp đổi theo mình tìm hiểu:
Trong trường hợp này, thẻ tạm trú được xem là visa-là giấy phép mà một nước cấp cho người nước ngoài được phép tạm trú hoặc lưu trú tại nước họ.
Nhưng trước khi để có visa hay hộ chiếu thì bạn sẽ cần phải có passport hay còn gọi là hộ chiếu.
Vậy hộ chiếu là gì? Hộ chiếu là một loại giấy tờ được chính phủ của một quốc gia cấp cho người dân của quốc gia đó. Hộ chiếu thì thường chứa tên của chủ sở hữu , địa điểm và ngày tháng năm sinh , ảnh, chữ ký , quốc tịch, ngày cấp, ngày hết hạn… và các thông tin nhận dạng.
Để làm hộ chiếu cần đến đai sứ quá nước của chính nước mình tại nước lưu trú để xin cấp.
Hồ sơ cấp đổi theo mình tìm hiểu:
Cụ thể, thành phần hồ sơ bao gồm:
- Đơn theo mẫu của ĐSQ -> đăng nhập vào link trong mail đính kèm để download
- Ảnh 4.5cm×3.5cm
- Hộ chiếu hiện tại
Trong trường hợp gia hạn thẻ tạm trú cho vợ con người nước ngoài thì thẻ tạm trú này được coi chính là visa.
Thẻ tạm trú (Residence Card ) có giá trị sử dụng giống như visa nhưng thời hạn lâu hơn và chỉ cấp cho người nước ngoài đã có Giấy phép lao động thôi.
Trong trường hợp giấy phép lao động của ông chồng vẫn còn thời hạn thì thẻ tạm trú này vẫn còn tiếp tục được gia hạn theo giấy phép lao động. Hồ sơ để gia hạn Residence Card cần cung cấp:
- Tờ khai đề nghị cấp thị thực, gia hạn tạm trú (Mẫu NA5 Thông tư đính kèm)
- Hộ chiếu (bản gốc)
- Giấy phép lao động (bản gốc và bản copy)
- Giấy xác nhận tạm trú (bản gốc)
- Giấy chứng nhận đầu tư (bản copy công chứng)
- Giấy đăng ký mẫu dấu (bản copy công chứng)
- Văn bản giới thiệu chữ ký và con dấu của người có thẩm quyền của tổ chức (form đính kèm)
- Thư giới thiệu cho người đi nộp hồ sơ (form đính kèm)
Trường hợp miễn thủ tục xin cấp giấy phép lao động
Theo công văn Số: 41/2014/TT-BCT của Bộ Công Thương ngày ngày 05 tháng 11 năm 2014
Thông tư này quy định về căn cứ, thủ tục xác định người lao động nước ngoài di chuyển trong nội bộ doanh nghiệp thuộc phạm vi mười một ngành dịch vụ trong Biểu cam kết dịch vụ của Việt Nam với Tổ chức Thương mại thế giới (sau đây gọi tắt là WTO) không thuộc diện cấp giấy phép lao động.
Người lao động nước ngoài không thuộc diện cấp giấy phép lao động nước ngoài trong vòng 07 ngày làm việc phải gởi báo cáo trình cơ quan chủ quản xin xác nhận người nước ngoài không thuộc diện xin cấp giấy phép lao động.
Ngoài các trường hợp không thuộc diện xin cấp giấy phép lao động thì người nước ngoài làm việc ở Việt Nam từ 03 tháng trở lên phải xin cấp giấy phép lao động.
Thủ tục cấp mới giấy phép lao động và cấp lại giấy phép lao động MỚI NHẤT
QUY TRÌNH VÀ THỦ TỤC CỤ THỂ NHƯ SAU :
Theo như quy định từ trước doanh nghiệp muốn tuyển dụng người nước ngoài phải đăng 2 tờ báo danh tiếng 1 của địa phương và 1 của Trung Ương trước 30 ngày.
Hiện nay theo thông tư 03/2014 thì doanh nghiệp chỉ cần làm tờ trình ( Mẫu số 1 ) Trình Ủy ban nhân dân cấp thành Phố ( hoặc Tỉnh ) về việc chấp thuận sử dụng lao động nước ngoài trước 15 ngày khi nộp hồ sơ chính thức.
Thời hạn xin cấp giấy phép lao đông cho người nước ngoài có thời hạn tối đa là 2 năm
KHI CÓ CÔNG VĂN CHẤP THUẬN CỦA ỦY BAN, TRÌNH TỰ THỦ TỤC HỒ SƠ NHƯ SAU :
I/ TRƯỜNG HỢP NGƯỜI LAO ĐỘNG NƯỚC NGOÀI XIN CẤP MỚI LẦN ĐẦU TẠI VIỆT NAM
1. Hộ chiếu photo ( Nguyên quyển )
2. Hình 4 x 6cm ( Phông nền trắng không mang mắt kính )
3. Giấy khám sức khoẻ : ( HCM )Tại 1 trong các Bệnh Viện: Chợ Rẫy, Thống Nhất, Pháp Việt, 115, Vạn Hạnh, , Columbia
4. Giấp xác nhận kinh nghiệm ít nhất 1 năm ở nước ngoài tại vị trí tương đương ( hồ sơ phải được hợp pháp hóa lãnh sự và dịch sang tiếng việt có công chứng tư pháp)
5. Lý lịch tư pháp nước ngoài ( hồ sơ phải được hợp pháp hóa lãnh sự và dịch sang tiếng việt có công chứng tư pháp)
6/ Bằng cấp liên quan ( hồ sơ phải được hợp pháp hóa lãnh sự và dịch sang tiếng việt có công chứng tư pháp)
7. Lý lịch tư pháp Việt Nam
8. Giấy phép kinh doanh photo.
9. Mẫu 6
II/ TRƯỜNG HỢP NGƯỜI LAO ĐỘNG NƯỚC NGOÀI ĐÃ CÓ GPLĐ VÀ TIÊP TỤC LẢM VIỆC (CẤP LẠI GIẤY PHÉP LAO ĐỘNG) TẠI CÔNG TY
Hồ sơ xin cấp lại GPLĐ phải được chuẩn bị trước 1 tháng khi giấy phép hết hạn – Thủ tục gia hạn giấy phép lao động theo cách nói thông thường
1. Hình 4 x 6cm ( Phông nền trắng không mang mắt kính )
2. Giấy khám sức khoẻ : ( HCM )Tại 1 trong các Bệnh Viện: Chợ Rẩy, Thống Nhất, Pháp Việt, Vạn Hạnh, 115, Columbia
3. Giấy phép lao động cũ ( bản gốc ).
4. Mẫu 8
III/ TRƯỜNG HỢP NGƯỜI LAO ĐỘNG NƯỚC NGOÀI ĐÃ CÓ GPLĐ NHƯNG HẾT HẠN VÀ TIÊP TỤC LÀM VIỆC (CẤP LẠI GIẤY PHÉP LAO ĐỘNG) TẠI CÔNG TY
Trường hợp giấy phép lao động đã hết hạn thì bắt buộc phải xin cấp mới giấy phép lao động -thủ tục cấp mới giấy phép lao động
1. Hộ chiếu photo ( Nguyên quyển )
2. Hình 4 x 6cm ( Phông nền trắng không mang mắt kính )
3. Giấy khám sức khoẻ : ( HCM )Tại 1 trong các Bệnh Viện: Chợ Rẩy, Thống Nhất, 115, Pháp Việt, Vạn Hạnh, Columbia
4. Giấp phép lao động cũ
5. Lý lịch tư pháp nước ngoài ( hồ sơ phải được hợp pháp hóa lãnh sự và dịch sang tiếng việt có công chứng tư pháp)
6/ Bằng cấp liên quan
7. Lý lịch tư pháp Việt Nam
8. Giấy phép kinh doanh photo.
9. Mẫu 6
IV/ TRƯỜNG HỢP NGƯỜI LAO ĐỘNG NƯỚC NGOÀI ĐÃ CÓ GPLĐ NHƯNG CHUYỂN SANG CÔNG TY MỚI
1. Hộ chiếu photo ( Nguyên quyển )
2. Hình 4 x 6cm ( Phông nền trắng không mang mắt kính )
3. Giấy khám sức khoẻ : ( HCM )Tại 1 trong các Bệnh Viện: Chợ Rẩy, Thống Nhất, 115, Pháp Việt, Vạn Hạnh, Columbia
4. Giấp phép lao động cũ
5. Lý lịch tư pháp nước ngoài ( hồ sơ phải được hợp pháp hóa lãnh sự và dịch sang tiếng việt có công chứng tư pháp)
6/ Bằng cấp liên quan
7. Lý lịch tư pháp Việt Nam
8. Giấy phép kinh doanh photo.
Để xin cấp giấy phép lao động và gia hạn đến cơ quan Sở Lao động Thương Binh Xã Hội địa phương đăng kí kinh doanh!
Trên đây là những thông tin mà mình đã tìm kiếm để phục vụ cho quá trình gia hạn thủ tục làm việc cho gia đình bác Nhật bên mình.
HƯỚNG DẪN GIA HẠN VISA, THẺ TẠM TRÚ, PASSPORT CHO NGƯỜI NHẬT Ở VIỆT NAM
By Unknown
Từ kinh nghiệm nghiên cứu những hành vi, tâm lý đưa đến các quyết định đầu tư cũng như bí quyết thành công, Libby Kane - biên tập viên mảng chiến lược và tài chính cá nhân của tờ Business Insider, trước đó từng là Phó tổng biên tập tờ LearnVest- chia sẻ những sự thật mà bạn càng sớm nhận ra sẽ càng dễ thành công trong sự nghiệp.
1. Không có gì phải xấu hổ
Tôi chưa từng giơ tay phát biểu trong lớp học vì không muốn mọi ánh mắt nhìn vào mình. Tôi từng bịt chặt tai, mặt đỏ bừng lên khi mọi người hát mừng sinh nhật mình. Tôi cảm thấy mắc cỡ.
Đến một ngày, tôi muốn cố gắng thoát ra khỏi cảm giác này khi nhận ra sự xấu hổ không thể là hành trang để trưởng thành. Một người trông sẽ thật tệ khi không lên tiếng chào một người quen cũ, im lặng trong một cuộc gặp gỡ, nói quá nhỏ như thể đang lầm bầm hoặc tay mềm nhũn và ướt đẫm mồ hôi khi được người khác bắt tay.
Bạn sẽ trông thật nghèo nàn, tội nghiệp khi mắc chứng xấu hổ. Hãy hình dung bạn trông sẽ tệ như thế nào trong mắt mọi người và cố gắng vượt qua nó.
2. Sẽ không có gì thay đổi nếu bạn chẳng thay đổi điều gì
Tôi thường nói với bản thân, bất cứ khi nào có cơ hội hãy tạo cho mình một chân trời mới: một dự án mới, công việc mới, căn hộ mới, cuộc hẹn hò mới.
Nếu bạn muốn một vài thứ khác đi, bạn hãy bước ra ngoài và tìm kiếm nó. Bạn cũng có thể chờ đợi một sự thay đổi nào đó tự tìm đến với bạn, nhưng bạn sẽ phải chờ đợi rất lâu. Và sự thật là, những cơ hội đến một cách ngẫu nhiên như vậy hiếm khi là cơ hội tốt.
3. Tất cả chỉ là tạm thời
Một sự thật bạn cần chấp nhận là mọi thứ bạn đang có đều sẽ thay đổi. Nghĩa là, tuổi trẻ, công việc, trạng thái sức khỏe, tinh thần của bạn đều sẽ khác đi cho dù bạn cố duy trì nó lâu đến mức nào.
Một số người sẽ xem đây là một định luật khắc nghiệt của cuộc sống, nhưng bạn nên nhìn nhận đây là một may mắn. Bởi vì nhờ nhận thức được cuộc sống sẽ không tốt đẹp và thuận lợi mãi, bạn sẽ có thái độ tri ân những may mắn mình đang có. Ngược lại, nếu bạn trong tình trạng tồi tệ, bạn cũng có thể thoải mái hơn khi tin rằng bạn sẽ không phải ở trong tình trạng này mãi, mọi thứ rồi sẽ dần tốt lên.
4. Sự thật cuối cùng cũng được phơi bày
Đừng nói dối dù là một việc nhỏ nhất. Bởi sự thật nhất định sẽ được phơi bày.
5. Nếu bạn không đến, mọi người sẽ không mời bạn nữa
Điều khó khăn nhất là bạn vẫn sẽ phải đi làm mỗi ngày dù bạn có gặp chuyện gì trong cuộc sống. Và điều khó khăn thứ hai là sau khi dồn sức cho công việc, bạn phải dùng phần năng lượng còn lại cho cuộc sống với các mối quan hệ.
Mọi người sẽ thiết lập những cuộc hẹn, xây dựng mối quan hệ, làm ăn với những cái tên xuất hiện trong đầu họ trước tiên. Vì thế, nếu dính lấy chiếc bàn làm việc, không tham gia vào những buổi gặp gỡ, bạn sẽ bị lãng quên trong tâm trí mọi người. Nếu bạn không đáp lại những lời mời, đến một lúc, mọi người không còn mời bạn nữa.
6. Nếu bạn không nói, người khác sẽ không biết bạn muốn gì
Bạn từng trải qua một cảm giác hoang mang khi tự thấy dù cố gắng hết sức, bạn vẫn bị người khác ghét bỏ? Bạn sẽ kéo dài sự thắc mắc lẫn tình trạng tồi tệ này cho đến khi bạn thẳng thắn đặt câu hỏi. Tất nhiên, có thể họ sẽ không trả lời bạn nhưng nếu không hỏi, bạn sẽ không bao giờ có câu trả lời.
Trong quyển “I Shouldn't Be Telling You This” , tác giả Kate White kể rằng cô phải tuyển dụng một nhân sự mới cho vị trí còn thiếu. Sau khi hoàn tất tuyển dụng, Kate White nghe lời đồn về một biên tập viên trong tòa soạn đã rất bất mãn vì không được chọn vào vị trí đó. “Làm sao tôi biết được cô ấy muốn gì nếu cô ấy không nói với tôi?”, Kate chia sẻ.
Nếu bạn muốn đạt được một điều gì đó trong công việc thì chỉ chăm chú làm việc thôi là chưa đủ. Hãy hỏi, yêu cầu những gì bạn mong muốn, nếu không, sếp của bạn sẽ không thể biết hết những điều bạn cần.
7. Mọi người không thân thiết với nhau như bạn nghĩ
Một đồng nghiệp ngồi ngay cạnh tôi trong văn phòng hầu như chỉ có 6 bộ quần áo mặc đi làm trong 1 tháng. Cho đến buổi sáng ngày thứ 25, tôi đã thật lòng khen chiếc váy đỏ của cô ấy trông thật xinh.
“Bạn đang đùa à, tôi đã mặc nó 10 lần trong tháng rồi đấy”, cô đồng nghiệp ngạc nhiên đáp lời tôi. Tôi đã không nhận ra những hoạt động của đồng nghiệp, kể cả với người ngay bên cạnh mình. Điều này có nghĩa là mọi người luôn rất bận rộn với cuộc sống của họ và sẽ không quan tâm đến bạn nhiều như bạn nghĩ.
8. Những điều bạn có là do bạn chọn lựa
Nếu bạn luôn đi trễ, bạn dở tệ môn địa lý, bạn nghiện điện thoại, thì đó vốn không phải là tính cách của bạn. Đó chỉ là những gì bạn lựa chọn. Bạn rất khó chấp nhận những ưu và khuyết điểm mình có là do chính bạn tạo ra chứ không phải do một số mệnh nào sắp đặt.
Ví dụ, nếu bạn rất dở môn toán nghĩa là bạn đã không cố gắng hết sức học nó, bạn đã có thể học kèm với giáo viên nhưng bạn đã không làm như vậy. Bạn có thể ra khỏi nhà sớm hơn 15 phút, bạn cũng có thể học cách xem một chiếc bản đồ, tắt điện thoại trong suốt bữa tối. Nếu có một điều gì đó khiến bạn không thể tự hào về chính mình, điều đó không phải là định mệnh. Bạn có thể thay đổi nó.
9. Bạn có thể chăm sóc bản thân
Tôi nhận ra điều này trong những năm tháng du học đại học. Sau hai tháng chỉ ăn bánh và uống nước có ga, tôi cảm thấy mọi thứ thật tệ. Sau cùng, tôi nhận ra mình đã không ăn một loại rau nào trong suốt thời gian qua. Và tôi bắt đầu quan tâm đến chế độ dinh dưỡng.
Đó là dấu hiệu đầu tiên cho biết tôi phải chăm sóc chính mình. Không ai cho bạn ăn, không ai chắc chắn rằng bạn sẽ tập thể dục, cũng không có ai là bác sĩ hay nha sĩ của bạn mọi lúc mọi nơi. Nếu bạn không chăm sóc bản thân, sẽ không ai làm điều đó giúp bạn.
10. Nói được thì phải làm được
Bạn sẽ chỉ thực hiện được những điều bạn hứa hẹn khi bạn thực sự bắt tay vào làm nó. Đặt ra những deadline để hoàn thành công việc và đặt ra giới hạn cho những lời hứa của bạn.
Nếu bạn không làm một điều gì đó, bạn cũng đừng nói bạn sẽ hoàn thành nó. Không gì tồi tệ hơn một người luôn luôn ngổn ngang trong những công việc, mục tiêu bị bỏ dở.
11. Muốn có tình bạn trong công việc, phải nỗ lực
Chúng ta thường nói về tình bạn tuổi học trò là tình bạn đẹp nhất và chắc chắn bạn sẽ không có một tình bạn nào dễ dàng, chân thành như vậy nữa. Bởi hoàn cảnh xã hội, công việc sẽ không mang đến một tình bạn tự nhiên, bền vững như thế.
Để thiết lập một tình bạn trong công việc, bạn cần nỗ lực rất nhiều. Bạn phải gửi những tin nhắn, email, thể hiện bản thân tại những bữa tiệc, những cuộc hẹn cà phê. Và đặc biệt, những đồng nghiệp của bạn sẽ nghỉ việc, chuyển công ty bất cứ lúc nào và đi đến một nơi khác. Do đó, để giữ hoặc thiết lập một tình bạn trong công việc đòi hỏi sự nỗ lực của bạn.
12. Hành động sinh ra hành động
Việc đi tập gym sẽ khiến bạn tiếp tục tập gym, đi du lịch sẽ sinh ra nhiều chuyến du lịch, ăn nhiều rau sẽ giúp bạn ăn nhiều rau hơn, và tiết kiệm tiền sẽ giúp bạn tiết kiệm được nhiều tiền hơn.
Việc khó nhất để có một thói quen tốt, có ích và vui vẻ chính là bắt đầu thực hiện nó. Chỉ cần bạn có thể bắt đầu, mọi thứ đều sẽ rất dễ dàng sau đó.
( doanhnhansaigon.vn )
12 Điều Giúp Sự Nghiệp Của Bạn Thăng Hoa
By Unknown
Cuộc đời ý nghĩa và đẹp hơn khi có một người hết lòng vì ta, yêu thương và cùng nhau trân trọng!
1. Hai bên cùng hỗ trợ nhau
Một người nên khuyến khích bạn đồng hành của mình theo đuổi những ước mơ của họ. Điều này cho phép họ phạm những sai lầm và học từ những sai lầm đó. Mắc lỗi cũng không sao chỉ cần mỗi người trong mối quan hê này có thể hiểu được và chấp nhận nó.
2. Hai bên chân thật và thực tế
Cả hai người đều nói thật. Đừng để cảm xúc tiêu cực lớn dần lên rồi đến lúc bùng nổ, hãy chia sẻ cảm xúc của bạn về những tình huống nhất định. Trong lúc ủng hộ những khát vọng của người còn lại bạn cũng nên thúc giục họ đừng quá xa rời thực tế. Bạn ở đó để xoa dịu họ khi mà mọi việc không được như ý muốn và không bao giờ nói : "Anh đã nói với em rồi mà" Thay vào đó bạn nói rằng: "Anh rất vui vì em đã cố gắng"
3. Hai bên đều giao tiếp tốt
Cả hai nên đồng lòng khi đề cập đến mối quan hệ giữa hai người về tương lai và cảm xúc của hai người. Cảm giác là một từ cảm tính và đôi khi là một phạm trù cảm tính, vì vậy mỗi người cần có khả năng suy nghĩ logic và độc lập, dù cho cảm xúc đang lấn áp. Hãy nghĩ cho nhau.
4. Hai bên thấu hiểu
Mỗi người trong mối quan hệ phải chấp nhận con người thật của đối phương. Hai nguời phải hiểu rằng là con người thì phải có lúc phạm lỗi và không ai là hoàn hảo. Hai người phải thật sự thấu hiểu nhau và nhìn thấy những tính huống rất khác nhau. Mỗi người phải luôn mở rộng tâm hồn mình khi muốn bắt đầu một mối quan hệ.
5. Hai bên đều độc lập và tự tin.
Dù cho rất yêu người còn lại và luôn muốn ở bên nhau, hai người không nhất thiết dành tất cả thời gian với nửa kia. Hai người phải hiểu rằng nên làm thật tốt những việc của mỗi người, khi nghĩ về nhau có một sự tin tưởng tuyệt đối và cảm thấy tự tin về tình cảm của nhau cả khi không có nhau thường xuyên bên cạnh.
6. Hai bên đều phải đam mê
Mỗi người trong mối quan hệ phải có một ngọn lửa bên trong, cho cả người mình yêu và cho niềm đam mê khác ngoài mối quan hệ. Thực sự rất quan trọng để cả hai quan tâm đến những điều thiết yếu của cuộc sống. Cả hai phải có những sở thích nhất định và những mục tiêu để phấn đấu, vài thứ trong số đó không nhất thiết phải liên quan gì tới nửa kia.
7. Hai bên đều kiên nhẫn
Mỗi người nên kiên nhẫn với nửa kia của mình và kiên nhẫn với chính mình. Trong mối quan hệ tốt, mỗi người cho phép người còn lại học từ sai lầm của họ. Hai người hiểu rằng yêu là một quá trình mà trong đó con người luôn học được những điều mới mẻ về chính họ.
8. Hai bên đều cảm thấy thoải mái.
Khi hai người có thể bên nhau, thậm chí khi họ yên lặng, vẫn cảm thấy những giây phút bên nhau là hạnh phúc, an toàn.
9. Hai bên tạo động lực cho nhau
Một mối quan hệ xấu đi thường là do sự tự mãn, Cảm giác hài lòng thì không có gì sai, nhưng một người khi quá hài lòng để rồi quên đi ước mơ của họ là điều không nên, cần hỗ trợ nhau để đạt được những mục tiêu và những điều tốt đẹp trong cuộc sống, tạo động lực cho nhau hoàn thiện bản thân mình.
MỘT MỐI QUAN HỆ BỀN VỮNG
By Unknown
Đọc được một lời tự truyện của một nhân vật rằng khi vợ anh ấy đi thẩm mĩ viện bị người ta dùng thuốc dởm mà khiến chị vợ bị mọc mụn trên mặt thì anh ta đã vác dao ra chửi rủa cái trung tâm thẩm mĩ lên, kiện họ ra phường và họ đã phải xin lỗi chị vợ và bồi thường tiền thuốc thang.
Lấy người đàn ông chẳng ngại ngần cái thể diện để mà đòi lại công bằng cho vợ mình, đấy là người đàn ông mạnh mẽ. Đòi lại công lý cho vợ mình hay xấu hổ trách móc vợ vì đã đi làm đẹp không đúng chỗ, mất tiền mang tật là hai cách hành xử hoàn toàn khác nhau của những người đàn ông và đâu mới là người đàn ông bạn cần trong cuộc đời.
Tôi có một người bạn yêu một người đàn ông mà khi cô ấy đi làm về khuya anh ta cũng chưa bao giờ có một lời hỏi thăm rằng em đã đi làm về chưa? tôi tự hỏi anh ta có lo lắng cho sự sống chết của cô trong cái xã hội hồn loạn và nguy hiểm này.
Người đàn ông thỉnh thoảng so sánh và kén chọn cô với những người con gái khác trong sự ổn định của công việc, nhan sắc, chứ không phải anh ta có suy nghĩ của một người đàn ông mạnh mẽ, sức dài vai rộng muốn làm chỗ dựa cho người phụ nữ của cuộc đời mình,
Lây được người đàn ông mạnh mẽ anh giống như một bảo bối ở bên cạnh mình. khi có người ăn hiếp bảo bối chống lại, bảo vệ. Khi có việc nặng bảo bối không ngại làm chẳng sợ vất vả.
Mỗi người con gái được lựa chọn tình yêu cho mình, lấy người đàn ông mang đến cho mình hạnh phúc. Nhưng không ít người chọn một người đàn ông tiền bạc, người đàn ông đẹp trai, hay đơn giản chỉ đến lúc sẽ yêu lấy một người.
Tôi sẽ kể một câu chuyện khác, gần nơi tôi sống có một anh chàng lấy được vợ có nhan sắc, ai cũng bảo anh lấy được vợ hơn mình vì anh thấp bé , thấp hơn chị vợ. có hôm anh và vợ đi dạo thì có một nhóm thanh niên chêu vợ anh ta và người đàn ông này đã lao vào đánh nhau với những kẻ vô lễ đó, có những người bị thương anh bị kiện ra tòa, chưa biết câu chuyện tiếp theo diễn ra như thế nào, tôi vẫn thấy anh ta là một anh chàng mạnh mẽ, chị vợ cũng có thể vì ân nghĩa này với chồng mà tự hào anh thấp bé mà chưa bao giờ thiếu mạnh mẽ.
Người đàn ông mạnh mẽ luôn chủ động trong mọi tình huống, họ độc lập và có những suy nghĩ của mình.
Tôi vẫn thấy người ta nói đến những bình đẳng giới, nhưng họ vẫn chỉ đòi bình đẳng trong quyền, làm sao có thể bình đẳng trong những trách nhiệm, khó có thể bình đẳng trong giới được. Có những việc mà chỉ có những người đàn ông mới làm được, không có được một người đàn ông mạnh mẽ ở bên cạnh thì người phụ nữ sẽ phải mạnh mẽ, một phái đã được mệnh danh là phái yêu mà phải cố gắng mạnh mẽ thật rất khó khăn.
Xóm trọ tôi chỉ có duy nhất chị em tôi trọ, một bác gái là chủ và cậu con trai thì hay ở lại văn phòng công ty ít về.
Đây vốn là khu vực phức tạp vì gần phố vẫy PVĐ, ngõ gần đường lớn nhưng cứ tầm 11h là đã vắng vẻ. Những kẻ bên cạnh đã nhận ra bà chủ nhà đã già đi vắng, cậu chủ nhà cũng thường xuyên không có nhà.
Hơn 2h đêm, chuông nhà bấm reo liên tục, dù đã đóng kín cổng cao tường mà trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Cậu chủ nhà chạy vù vù xuống cổng, quát to lên rằng "ai bấm chuông đó". Cậu trở về phòng và không còn nghe thêm một tiếng chuông nào nữa.
Người đàn ông mạnh mẽ có sức đe dọa lại những kẻ xấu, trong một gia đình chỉ có những người phụ nữ trong nhũng tình huống này cần một sức mạnh vô hình của một gia đình có chủ nhà.

Lấy người đàn ông chẳng ngại ngần cái thể diện để mà đòi lại công bằng cho vợ mình, đấy là người đàn ông mạnh mẽ. Đòi lại công lý cho vợ mình hay xấu hổ trách móc vợ vì đã đi làm đẹp không đúng chỗ, mất tiền mang tật là hai cách hành xử hoàn toàn khác nhau của những người đàn ông và đâu mới là người đàn ông bạn cần trong cuộc đời.
Tôi có một người bạn yêu một người đàn ông mà khi cô ấy đi làm về khuya anh ta cũng chưa bao giờ có một lời hỏi thăm rằng em đã đi làm về chưa? tôi tự hỏi anh ta có lo lắng cho sự sống chết của cô trong cái xã hội hồn loạn và nguy hiểm này.
Người đàn ông thỉnh thoảng so sánh và kén chọn cô với những người con gái khác trong sự ổn định của công việc, nhan sắc, chứ không phải anh ta có suy nghĩ của một người đàn ông mạnh mẽ, sức dài vai rộng muốn làm chỗ dựa cho người phụ nữ của cuộc đời mình,
Lây được người đàn ông mạnh mẽ anh giống như một bảo bối ở bên cạnh mình. khi có người ăn hiếp bảo bối chống lại, bảo vệ. Khi có việc nặng bảo bối không ngại làm chẳng sợ vất vả.
Mỗi người con gái được lựa chọn tình yêu cho mình, lấy người đàn ông mang đến cho mình hạnh phúc. Nhưng không ít người chọn một người đàn ông tiền bạc, người đàn ông đẹp trai, hay đơn giản chỉ đến lúc sẽ yêu lấy một người.
Tôi sẽ kể một câu chuyện khác, gần nơi tôi sống có một anh chàng lấy được vợ có nhan sắc, ai cũng bảo anh lấy được vợ hơn mình vì anh thấp bé , thấp hơn chị vợ. có hôm anh và vợ đi dạo thì có một nhóm thanh niên chêu vợ anh ta và người đàn ông này đã lao vào đánh nhau với những kẻ vô lễ đó, có những người bị thương anh bị kiện ra tòa, chưa biết câu chuyện tiếp theo diễn ra như thế nào, tôi vẫn thấy anh ta là một anh chàng mạnh mẽ, chị vợ cũng có thể vì ân nghĩa này với chồng mà tự hào anh thấp bé mà chưa bao giờ thiếu mạnh mẽ.
Người đàn ông mạnh mẽ luôn chủ động trong mọi tình huống, họ độc lập và có những suy nghĩ của mình.
Tôi vẫn thấy người ta nói đến những bình đẳng giới, nhưng họ vẫn chỉ đòi bình đẳng trong quyền, làm sao có thể bình đẳng trong những trách nhiệm, khó có thể bình đẳng trong giới được. Có những việc mà chỉ có những người đàn ông mới làm được, không có được một người đàn ông mạnh mẽ ở bên cạnh thì người phụ nữ sẽ phải mạnh mẽ, một phái đã được mệnh danh là phái yêu mà phải cố gắng mạnh mẽ thật rất khó khăn.
Xóm trọ tôi chỉ có duy nhất chị em tôi trọ, một bác gái là chủ và cậu con trai thì hay ở lại văn phòng công ty ít về.
Đây vốn là khu vực phức tạp vì gần phố vẫy PVĐ, ngõ gần đường lớn nhưng cứ tầm 11h là đã vắng vẻ. Những kẻ bên cạnh đã nhận ra bà chủ nhà đã già đi vắng, cậu chủ nhà cũng thường xuyên không có nhà.
Hơn 2h đêm, chuông nhà bấm reo liên tục, dù đã đóng kín cổng cao tường mà trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Cậu chủ nhà chạy vù vù xuống cổng, quát to lên rằng "ai bấm chuông đó". Cậu trở về phòng và không còn nghe thêm một tiếng chuông nào nữa.
Người đàn ông mạnh mẽ có sức đe dọa lại những kẻ xấu, trong một gia đình chỉ có những người phụ nữ trong nhũng tình huống này cần một sức mạnh vô hình của một gia đình có chủ nhà.
YÊU NGƯỜI ĐÀN ÔNG CHỈ CẦN MẠNH MẼ LÀ ĐỦ
By Unknown
Cái giá của tự do rất đắt, nó còn phải trả giá đắt hơn nhiều cho một người phụ nữ. Có thể hi sinh nhan sắc, cái tôi cá nhân để dấn thân vào con đường tự làm chủ, mải mê mà từ bỏ những tháng nga thanh xuân hưởng thụ. Nhưng là thế, tự do từ xưa đến naz không phải tự dưng mà người ta có được, vẫn phải đấu tranh bằng sương máu mồ hôi nước mắt, đã bao nhiêu con người hi sinh trong lịch sử.
Vậz nếu như bạn là một bóng hồng công sở đang muốn vứt bỏ những nguyên tắc nhàm chán, sự thụ động của giờ giấc văn phòng và muốn bước ra ngoài tạo dựng cho mình một lối đi riêng thì hãy đọc những lời tâm sự mà tôi cùng vô tình đọc được. Đây thật sự là cảm xúc và chia sẻ về những gì mà bạn sẽ phải trải qua.
""Tôi học FTU2. Giờ tôi tự làm cho chính mình (self-employed). Tôi không startup, startup lớn lao quá, tôi chưa có cái tầm vóc ấy. Tôi chỉ kinh doanh nhỏ lẻ thôi.
""Tôi học FTU2. Giờ tôi tự làm cho chính mình (self-employed). Tôi không startup, startup lớn lao quá, tôi chưa có cái tầm vóc ấy. Tôi chỉ kinh doanh nhỏ lẻ thôi.
Ngày xưa từng đi làm thuê cho người khác, cũng làm truyền thông, cũng được chủ doanh nghiệp ngồi hỏi tư vấn truyền thông các kiểu. Mà chuyện đó đã cũ rồi. Tôi dẹp hết, vứt hết, vứt mấy cái mác kêu kêu "communication executive" (chuyên viên truyền thông) hay "communication manager" (giám đốc truyền thông) các kiểu. Vứt cuộc sống fancy sáng dậy lựa váy vủng, tô son siếc, nhảy lên xe chạy cái vèo tới công ty. Xuống xe, bấm cửa thang máy, lắc hông qua lại cho nó điệu đà, rảnh rảnh lôi điện thoại ra ngắm xem son hôm nay đã đủ đẹp chưa? Túi hôm nay đã ton sur ton với váy áo chưa? Bấm thẻ, ngồi vào chỗ làm, máy lạnh phà phà mát rượi, đi pha cốc cà phê, uống vài ngụm cho tỉnh táo tinh thần, rồi làm việc.
Tối 6h xong việc thì team tụ họp ăn uống, xem phim, nhậu nhẹt, khi thì 8h xong, khi thì 9h xong. Lết được về nhà là 10h tối rồi. Lúc đấy chỉ có lướt facebook, up hình, up status, chat bắn tim qua lại, tắm giặt rồi ngủ. Sáng mai lại cái vòng quay đấy. Váy váy áo áo, ăn ăn uống uống, nhậu nhậu nhẹt nhẹt. Tất nhiên không thể thiếu kèm theo các cuộc vui là tám nhảm. Từ ông CEO A gặp dớp gì, đến công ty B truyền thông dở, đến đánh giá sản phẩm C launching thành công, rồi anh D cãi nhau với anh Z tung trời khói lửa, cô Y làm vậy là sai lắm, vừa không có bản lĩnh vừa dốt chuyên môn…
Chao ôi là tám, chửi sếp, phán xét người ta, có nói cả ngày cũng không hết được. Mà có chuyện gì để làm ngoài công việc, tám nhảm, than vãn đâu? Cả ngày ngồi trong văn phòng, nắng không tới mặt, mưa không tới đầu. Có khi ngoài kia Sài Gòn đang mưa muốn lụt hết cả đường phố, thì trong văn phòng máy lạnh ấy thậm chí còn chẳng biết là mưa có tồn tại.
Rồi tiền là tiền. Làm cũng có tiền đấy mà sao nó cứ bay đi đâu hết. Quần áo này, váy này, giày dép này, vòng nhẫn này, cà phê này, nhậu nhẹt này, phim phiếc này. Cứ team, bạn bè, công ty tụ họp vài bận là triệu triệu chớp cánh bay đi thôi. Cuối tháng lại quay về mì gói, cơm nguội, chực chờ lương tới. Lương mà dám tới trễ 1 ngày là thôi rồi, sếp hay quản lý gì cũng được chửi tơi bời khói lửa hết. Tao làm muốn chớt mà không trả lương cho tao là sao?
Rồi chán. Chán cái cuộc sống ấy. Chán những cuộc trò chuyện vụn vặt, hết quần áo váy vóc son môi lại tới bình phẩm ca sĩ diễn viên rồi đánh giá chuyện nhà chuyện con chuyện gia đình sếp.
Đến lúc, mệt.
Tôi bỏ.
Đi ra tự buôn bán. Tự kinh doanh. Chắc mẩm là đời nó sẽ lên hương lắm. Từ làm thuê, tao đã lên được làm chủ. Ồ yes. Theo xu hướng. Oai phết. Kể ra thì không có vốn, nhưng không sao, tới đâu hay tới đó.
Thế là biết mùi.
Trước khi đi buôn bán, có 1 anh đi trước, khuyên là: "Em làm chắc chắn là được. Vấn đề em có dám vứt cái tôi đi không? Em có đủ mặt dày không?".
Chao ôi, có đủ mặt dày không?
Ừ, tôi có đủ mặt dày không?
Không có vốn. May mà có người quen, được lấy hàng trước trả tiền sau. Lúc lấy hàng, mới kinh doanh, không nắm chắc giá cả, bán hơi bị hớ, chị chủ nguồn hàng nói: "Thôi chị giảm cho mày. Tao bán nhiều, tao giảm không sao. Mày có mấy đơn hàng đâu". Tôi cúi đầu. Đúng. Chị nói đúng. Phải người tốt lắm mới thương mình như thế
Nhưng cái chữ có – mấy – đơn – hàng – đâu nó mô tả đúng cái tình cảnh của mình. Cái đó mới là đắng cay.
Ngày xưa thì hết váy lại đến giày cao gót, đi bộ 200m là đã than lở trời lở đất. Giờ thì chỉ quần jean áo thun dép bệt, Sài Gòn có bốn hướng Bình Thạnh, Bình Tân, Bình Chánh, Gò Vấp thì 1 ngày chạy hết cả bốn. Sài Gòn nắng như cái chảo lửa, thế mà 12h cũng phi ra đường. Ở nhà thì mất đơn hàng, ra đường thì có tiền, chọn đi! Có mà là 12h đêm cũng xông ra tuốt chứ đừng nói gì là giờ trưa thế. Cơm ăn thì ngày 3 bữa, ngày 2 bữa, ngày thì 3 bữa cộng làm một.
Ngày xưa thích câng mặt lên bình phẩm "quảng cáo này dở", "chiến dịch này không hay"... Giờ thì đến 1/10 cái chiến dịch đó mình cũng không làm được. Tiền đâu mà làm? Hệ thống đâu mà làm? Chạy quảng cáo facebook ngày xưa tiêu cả trăm ngàn thấy quá ít, phải xài vài triệu mới biết hiệu quả đến đâu. Giờ facebook cắn 3 chục nghìn thôi mà không ra đơn hàng nhìn cũng thấy đứt mấy khúc ruột. Là tiền đấy, là tiền đấy, không phải hến ngoài biển đâu mà lượm, cũng không phải lá mít mà hái, facebook mày đã tiêu tiền thế thì làm ơn cho tao cái đơn hàng được không??
Ngày xưa bước vào công ty nhà người ta thì bình phẩm, phê phán, góp ý, cái này xấu quá, cái kia tệ quá anh ạ, sao anh không sửa đi? Giờ thì căng mặt ra cười nghe người ta góp ý, em không được, cái này không hay, cái kia không tốt. Đấy. Đời vốn tức cười, là vốn tức lắm vẫn phải cười. Người ta góp ý là muốn tốt cho mình, quá cám ơn. Mà còn làm? Sửa 1 cái là bay 1 cục tiền. Chỉnh 1 câu lại bay 1 cục tiền. Tiền, tiền. Rồi thời gian, thời gian không đủ. Rồi nhân sự, không dám thuê người, làm gì có tiền trả cho họ? Rồi đơn hàng, hôm nay từ sáng đến chiều không ra đơn hàng đã thấy nhấp nhổm như ngồi chảo lửa. Khách vừa inbox là tôi như được lôi từ địa ngục lên thiên đường, vội vã nhào vào chat ngay. Inbox bạn bè một nghìn năm không trả lời nhưng inbox khách là trong vòng 1 phút phải có reply ngay lập tức.
Ngày xưa làm truyền thông đấy. Cũng ghê gớm đấy. Thế mà bây giờ còn không tự truyền thông nổi cho thương hiệu của mình. Như cái tát vào mặt.
Rồi cái tôi tan nát.
Cái tôi tan nát qua mấy lần chửi, nghe góp ý, bị mắng, rồi khách hỏi, hàng em đâu, sao không đến. Cái tôi tan nát qua một tỉ chuyện không như ý mình. Hôm nay muốn chạy quảng cáo thì thẻ visa bị cấm. Hôm nay muốn viết xong bài thì đủ thứ xảy ra.
Hễ cái gì mà lên plan là không làm được theo plan. Xưa viết plan cho khách là cũng phải powerpoint, Excel, timeline, gửi qua email, tracking timeline. Giờ chán quá không thèm plan Excel nữa, tao viết ra giấy cho lẹ, hỏng thì sửa cho nhanh. Timeline vứt đi, đơn hàng mới là tất cả.
Rồi cái tôi tan nát qua những lần thiếu tiền. Tiền, tiền, tiền! Hồi làm thuê chẳng thấy tiền quan trọng bởi vì sướng quá, dù ngày hôm đó có vểnh râu lên lướt facebook vẫn có tiền lương chạy vào tài khoản. Còn giờ đứa nào dám nói tiền không quan trọng ra đây dùm cái, tát vào mặt tôi 1 phát xem thử đây là thực hay là mơ? Nói là tiền không quan trọng? Đúng, không quan trọng bởi nó quá quan trọng! 1 ngày thức dậy là 1 ngày tự hỏi: Kiếm tiền như thế nào? Đơn hàng ở đâu? Phải làm gì để tăng sale? Rồi làm gì, làm gì nữa?
Nhiều lúc cảm xúc nó lên cao đỉnh điểm, vừa muốn khóc vừa muốn cười sằng sặc. Có khi mặt bình thản im lặng là thế nhưng kỳ thực đang điên tiết. Có khi buồn khủng khiếp. Làm vài tháng mà trăm lần tự hỏi mình có đang đi đúng đường hay không? Bao nhiêu lần nghĩ hay là thôi lấy 1 công việc làm thuê? Thực ra tôi vẫn phải đang làm thuê part time để có 1 nguồn tiền cơ bản đủ nuôi sống mình hằng tháng. Tiếp tục hay dừng lại? Sao mà tôi chưa bao giờ hiểu là tự làm chủ nó vất vả thế này? Động một tí đến tiền thôi cũng giãy nảy lên vì sợ rủi ro. Kinh doanh không có vốn, làm gì cũng sợ không thu lại được tiền, làm gì cũng sợ lỗ. Thế mà ngày xưa sếp không duyệt kế hoạch thì ngoài miệng cười còn trong lòng chửi mười tám đời tổ tông sếp không trân trọng chất xám của em. Giờ thì chất xám cái gì! Chỉ có tiền và đơn hàng mới là quan trọng để nuôi sống tôi, nuôi sống cái thương hiệu bé tí của tôi, từng ngày…
Rồi khi thấy bạn bè chụp ảnh check in quán ăn nhà hàng, lại thấy lòng quặn lại. Rồi up ảnh váy váy áo áo, son son phấn phấn, thấy lòng mình lại đứt ra từng khúc. Ganh tị quá. Tụi nó sướng ghê. Nắng không tới mặt. Mưa không tới đầu. Còn mình ngồi ở giữa 1 đống ngổn ngang, với 1 cái thương hiệu không ai biết tới, 1 số tiền nợ nguồn hàng, dự định tương lai xoắn xuýt với hiện tại, học hành, tốt nghiệp, công việc tạm thời, và đủ thứ khác. Lắm lúc muốn bật khóc ngay giữa cái đống đấy.
Nhưng tôi vẫn đi. Có chọn lại cũng không chọn đi làm thuê
Lỡ tự làm cho mình rồi. Lỡ hiểu cái cảm giác đó rồi. Cái tôi tan nát. Cái sự "chảnh" – mà FTUer ai cũng có không ít thì nhiều – nó tan nát. Thấy mình chẳng khác gì ông bán cơm hay bà bán quán. Chẳng có gì ưu việt hơn cả, chúng ta đều giống nhau. Chả có gì để mà kênh với chả kiệu.
Giờ chẳng có gì xấu hổ. Xưa khi hết tiền không dám đi café với bạn bè, sợ lúc móc tiền trả nó thấy tiền lẻ nó khinh cho. Giờ bước vào thế giới di động, túm sale hỏi han đủ thứ trên trời dưới biển, thử 3 cái điện thoại đến lúc móc tiền ra trả mới thấy thiếu 51.000 đồng. Thế thôi chào 4 bạn nhân viên thế giới di động tớ đi về. Chả thấy xấu hổ. Chả thấy ngại ngùng. Ừ thì tui hết tiền như thế đấy. Gặp bạn bè, nói thẳng ra: Tao nghèo, ồ kế? Thích thì chơi, không thích thì nghỉ. Tui giờ nghèo thế đấy, làm gì nhau?
Giờ chẳng có gì là tiểu thư khuê các. Cũng chẳng có ngại nắng ngại gió "ngại xa ngại mệt" mà cái dân văn phòng hay kêu ca. Giờ cũng không còn cái than vãn, sếp khó, việc nặng, khách hàng như đồ điên mà xưa khi đi làm hay nói. Giờ thì ai mang tiền đến cho tui thì đó là thượng đế. Chấm hết. Không có gì là khó, cái khó đã trải qua rồi. Giờ chỉ có khó hơn và khó hơn nữa thôi. Mà thôi chả có gì sợ. Kệ nó. Đã ra nông nỗi này rồi, thì cũng chẳng có mấy cái gì tệ hơn được đâu. Cùng lắm là nghèo như thế này. Thì sao? Kệ. Chả sợ. Cứ làm thôi.
Giờ đã hiểu thế nào là sự cô đơn. Đó là cảm giác không có ai hiểu mình. Bạn bè không hiểu được. Người tốt thì góp ý chân thành cho thương hiệu, cái cảm ơn đó không bao giờ hết được. Người không tốt thì khinh nó là dân buôn bán, nghi là nó tính trục lợi gì ở mình đây, không chơi nữa. Ừ thì thôi. Kệ bạn. Cái cô đơn, cái lo lắng, những cảm xúc đỉnh điểm: lo lắng đỉnh điểm, buồn bã đỉnh điểm, hồi hộp từng ngày, trông chờ từng đơn hàng... sự cô đơn khi thấy con đường của mình hiếm người hiểu, thấy tầm nhìn của mình không trở thành hiện thực mà bây giờ toàn thấy là thử thách ngổn ngang… Thật là giờ đã hiểu. Hiểu rồi thì không trở lại được. Cái cô đơn của tự làm chủ nó kỳ lạ lắm, nó buồn là thế, nó hoang mang là thế, mà sao biết 1 lần rồi là không dứt ra được… Tại sao thế nhỉ?
Mới đây, bài tự sự ngắn của một thành viên đăng tải trên trang Confession FTU (Trang của các bạn sinh viên ĐH Ngoại Thương, Hà Nội) kể về chuỗi hành trình để trở thành một người kinh doanh tự do (freelancer) thu hút sự quan tâm của đông đảo cư dân mạng. Được biết câu chuyện này được chia sẻ từ khi bắt đầu bước vào làm kinh doanh tự do lúc 21 tuổi khiến không ít người ngưỡng mộ.
Những dòng kể về quá trình từ một nhân viên văn phòng rồi trở thành một người kinh doanh tự do, tự mình làm chủ mình của cô nàng từng học ĐH Ngoại Thương cho mọi người những cái nhìn mới hơn về chuyện lựa chọn công việc văn phòng hay lao ra ngoài tự mình khởi nghiệp.
Chúng tôi xin trích những dòng chia sẻ này:
"Tôi học FTU2. Giờ tôi tự làm cho chính mình (self-employed). Tôi không startup, startup lớn lao quá, tôi chưa có cái tầm vóc ấy. Tôi chỉ kinh doanh nhỏ lẻ thôi.
Ngày xưa từng đi làm thuê cho người khác, cũng làm truyền thông, cũng được chủ doanh nghiệp ngồi hỏi tư vấn truyền thông các kiểu. Mà chuyện đó đã cũ rồi. Tôi dẹp hết, vứt hết, vứt mấy cái mác kêu kêu "communication executive" (chuyên viên truyền thông) hay "communication manager" (giám đốc truyền thông) các kiểu. Vứt cuộc sống fancy sáng dậy lựa váy vủng, tô son siếc, nhảy lên xe chạy cái vèo tới công ty. Xuống xe, bấm cửa thang máy, lắc hông qua lại cho nó điệu đà, rảnh rảnh lôi điện thoại ra ngắm xem son hôm nay đã đủ đẹp chưa? Túi hôm nay đã ton sur ton với váy áo chưa? Bấm thẻ, ngồi vào chỗ làm, máy lạnh phà phà mát rượi, đi pha cốc cà phê, uống vài ngụm cho tỉnh táo tinh thần, rồi làm việc.
Tối 6h xong việc thì team tụ họp ăn uống, xem phim, nhậu nhẹt, khi thì 8h xong, khi thì 9h xong. Lết được về nhà là 10h tối rồi. Lúc đấy chỉ có lướt facebook, up hình, up status, chat bắn tim qua lại, tắm giặt rồi ngủ. Sáng mai lại cái vòng quay đấy. Váy váy áo áo, ăn ăn uống uống, nhậu nhậu nhẹt nhẹt. Tất nhiên không thể thiếu kèm theo các cuộc vui là tám nhảm. Từ ông CEO A gặp dớp gì, đến công ty B truyền thông dở, đến đánh giá sản phẩm C launching thành công, rồi anh D cãi nhau với anh Z tung trời khói lửa, cô Y làm vậy là sai lắm, vừa không có bản lĩnh vừa dốt chuyên môn…
Chao ôi là tám, chửi sếp, phán xét người ta, có nói cả ngày cũng không hết được. Mà có chuyện gì để làm ngoài công việc, tám nhảm, than vãn đâu? Cả ngày ngồi trong văn phòng, nắng không tới mặt, mưa không tới đầu. Có khi ngoài kia Sài Gòn đang mưa muốn lụt hết cả đường phố, thì trong văn phòng máy lạnh ấy thậm chí còn chẳng biết là mưa có tồn tại.
Làm việc văn phòng vốn nhẹ nhàng, nắng không tới mặt, mưa chẳng tới đầu?
Rồi tiền là tiền. Làm cũng có tiền đấy mà sao nó cứ bay đi đâu hết. Quần áo này, váy này, giày dép này, vòng nhẫn này, cà phê này, nhậu nhẹt này, phim phiếc này. Cứ team, bạn bè, công ty tụ họp vài bận là triệu triệu chớp cánh bay đi thôi. Cuối tháng lại quay về mì gói, cơm nguội, chực chờ lương tới. Lương mà dám tới trễ 1 ngày là thôi rồi, sếp hay quản lý gì cũng được chửi tơi bời khói lửa hết. Tao làm muốn chớt mà không trả lương cho tao là sao?
Rồi chán. Chán cái cuộc sống ấy. Chán những cuộc trò chuyện vụn vặt, hết quần áo váy vóc son môi lại tới bình phẩm ca sĩ diễn viên rồi đánh giá chuyện nhà chuyện con chuyện gia đình sếp.
Đến lúc, mệt.
Tôi bỏ.
Đi ra tự buôn bán. Tự kinh doanh. Chắc mẩm là đời nó sẽ lên hương lắm. Từ làm thuê, tao đã lên được làm chủ. Ồ yes. Theo xu hướng. Oai phết. Kể ra thì không có vốn, nhưng không sao, tới đâu hay tới đó.
Thế là biết mùi.
Trước khi đi buôn bán, có 1 anh đi trước, khuyên là: "Em làm chắc chắn là được. Vấn đề em có dám vứt cái tôi đi không? Em có đủ mặt dày không?".
Chao ôi, có đủ mặt dày không?
Ừ, tôi có đủ mặt dày không?
Không có vốn. May mà có người quen, được lấy hàng trước trả tiền sau. Lúc lấy hàng, mới kinh doanh, không nắm chắc giá cả, bán hơi bị hớ, chị chủ nguồn hàng nói: "Thôi chị giảm cho mày. Tao bán nhiều, tao giảm không sao. Mày có mấy đơn hàng đâu". Tôi cúi đầu. Đúng. Chị nói đúng. Phải người tốt lắm mới thương mình như thế.
Đi làm văn phong chao ôi là tám, chửi sếp, phán xét người ta, có nói cả ngày cũng không hết được - (Ảnh minh họa)
Nhưng cái chữ có – mấy – đơn – hàng – đâu nó mô tả đúng cái tình cảnh của mình. Cái đó mới là đắng cay.
Ngày xưa thì hết váy lại đến giày cao gót, đi bộ 200m là đã than lở trời lở đất. Giờ thì chỉ quần jean áo thun dép bệt, Sài Gòn có bốn hướng Bình Thạnh, Bình Tân, Bình Chánh, Gò Vấp thì 1 ngày chạy hết cả bốn. Sài Gòn nắng như cái chảo lửa, thế mà 12h cũng phi ra đường. Ở nhà thì mất đơn hàng, ra đường thì có tiền, chọn đi! Có mà là 12h đêm cũng xông ra tuốt chứ đừng nói gì là giờ trưa thế. Cơm ăn thì ngày 3 bữa, ngày 2 bữa, ngày thì 3 bữa cộng làm một.
Ngày xưa thích câng mặt lên bình phẩm "quảng cáo này dở", "chiến dịch này không hay"... Giờ thì đến 1/10 cái chiến dịch đó mình cũng không làm được. Tiền đâu mà làm? Hệ thống đâu mà làm? Chạy quảng cáo facebook ngày xưa tiêu cả trăm ngàn thấy quá ít, phải xài vài triệu mới biết hiệu quả đến đâu. Giờ facebook cắn 3 chục nghìn thôi mà không ra đơn hàng nhìn cũng thấy đứt mấy khúc ruột. Là tiền đấy, là tiền đấy, không phải hến ngoài biển đâu mà lượm, cũng không phải lá mít mà hái, facebook mày đã tiêu tiền thế thì làm ơn cho tao cái đơn hàng được không??
Ngày xưa bước vào công ty nhà người ta thì bình phẩm, phê phán, góp ý, cái này xấu quá, cái kia tệ quá anh ạ, sao anh không sửa đi? Giờ thì căng mặt ra cười nghe người ta góp ý, em không được, cái này không hay, cái kia không tốt. Đấy. Đời vốn tức cười, là vốn tức lắm vẫn phải cười. Người ta góp ý là muốn tốt cho mình, quá cám ơn. Mà còn làm? Sửa 1 cái là bay 1 cục tiền. Chỉnh 1 câu lại bay 1 cục tiền. Tiền, tiền. Rồi thời gian, thời gian không đủ. Rồi nhân sự, không dám thuê người, làm gì có tiền trả cho họ? Rồi đơn hàng, hôm nay từ sáng đến chiều không ra đơn hàng đã thấy nhấp nhổm như ngồi chảo lửa. Khách vừa inbox là tôi như được lôi từ địa ngục lên thiên đường, vội vã nhào vào chat ngay. Inbox bạn bè một nghìn năm không trả lời nhưng inbox khách là trong vòng 1 phút phải có reply ngay lập tức.
Ngày xưa làm truyền thông đấy. Cũng ghê gớm đấy. Thế mà bây giờ còn không tự truyền thông nổi cho thương hiệu của mình. Như cái tát vào mặt.
Rồi cái tôi tan nát.
Cái tôi tan nát qua mấy lần chửi, nghe góp ý, bị mắng, rồi khách hỏi, hàng em đâu, sao không đến. Cái tôi tan nát qua một tỉ chuyện không như ý mình. Hôm nay muốn chạy quảng cáo thì thẻ visa bị cấm. Hôm nay muốn viết xong bài thì đủ thứ xảy ra.
Hễ cái gì mà lên plan là không làm được theo plan. Xưa viết plan cho khách là cũng phải powerpoint, Excel, timeline, gửi qua email, tracking timeline. Giờ chán quá không thèm plan Excel nữa, tao viết ra giấy cho lẹ, hỏng thì sửa cho nhanh. Timeline vứt đi, đơn hàng mới là tất cả.
Rồi cái tôi tan nát qua những lần thiếu tiền. Tiền, tiền, tiền! Hồi làm thuê chẳng thấy tiền quan trọng bởi vì sướng quá, dù ngày hôm đó có vểnh râu lên lướt facebook vẫn có tiền lương chạy vào tài khoản. Còn giờ đứa nào dám nói tiền không quan trọng ra đây dùm cái, tát vào mặt tôi 1 phát xem thử đây là thực hay là mơ? Nói là tiền không quan trọng? Đúng, không quan trọng bởi nó quá quan trọng! 1 ngày thức dậy là 1 ngày tự hỏi: Kiếm tiền như thế nào? Đơn hàng ở đâu? Phải làm gì để tăng sale? Rồi làm gì, làm gì nữa?
Nhiều lúc cảm xúc nó lên cao đỉnh điểm, vừa muốn khóc vừa muốn cười sằng sặc. Có khi mặt bình thản im lặng là thế nhưng kỳ thực đang điên tiết. Có khi buồn khủng khiếp. Làm vài tháng mà trăm lần tự hỏi mình có đang đi đúng đường hay không? Bao nhiêu lần nghĩ hay là thôi lấy 1 công việc làm thuê? Thực ra tôi vẫn phải đang làm thuê part time để có 1 nguồn tiền cơ bản đủ nuôi sống mình hằng tháng. Tiếp tục hay dừng lại? Sao mà tôi chưa bao giờ hiểu là tự làm chủ nó vất vả thế này? Động một tí đến tiền thôi cũng giãy nảy lên vì sợ rủi ro. Kinh doanh không có vốn, làm gì cũng sợ không thu lại được tiền, làm gì cũng sợ lỗ. Thế mà ngày xưa sếp không duyệt kế hoạch thì ngoài miệng cười còn trong lòng chửi mười tám đời tổ tông sếp không trân trọng chất xám của em. Giờ thì chất xám cái gì! Chỉ có tiền và đơn hàng mới là quan trọng để nuôi sống tôi, nuôi sống cái thương hiệu bé tí của tôi, từng ngày…
Khi tự lập nghiệp, nhiều người đã phải nếm quả đắng khi hàng đống đơn hàng không thể quản lý nổi - (Ảnh minh họa)
Rồi khi thấy bạn bè chụp ảnh check in quán ăn nhà hàng, lại thấy lòng quặn lại. Rồi up ảnh váy váy áo áo, son son phấn phấn, thấy lòng mình lại đứt ra từng khúc. Ganh tị quá. Tụi nó sướng ghê. Nắng không tới mặt. Mưa không tới đầu. Còn mình ngồi ở giữa 1 đống ngổn ngang, với 1 cái thương hiệu không ai biết tới, 1 số tiền nợ nguồn hàng, dự định tương lai xoắn xuýt với hiện tại, học hành, tốt nghiệp, công việc tạm thời, và đủ thứ khác. Lắm lúc muốn bật khóc ngay giữa cái đống đấy.
Nhưng tôi vẫn đi. Có chọn lại cũng không chọn đi làm thuê
Lỡ tự làm cho mình rồi. Lỡ hiểu cái cảm giác đó rồi. Cái tôi tan nát. Cái sự "chảnh" – mà FTUer ai cũng có không ít thì nhiều – nó tan nát. Thấy mình chẳng khác gì ông bán cơm hay bà bán quán. Chẳng có gì ưu việt hơn cả, chúng ta đều giống nhau. Chả có gì để mà kênh với chả kiệu.
Giờ chẳng có gì xấu hổ. Xưa khi hết tiền không dám đi café với bạn bè, sợ lúc móc tiền trả nó thấy tiền lẻ nó khinh cho. Giờ bước vào thế giới di động, túm sale hỏi han đủ thứ trên trời dưới biển, thử 3 cái điện thoại đến lúc móc tiền ra trả mới thấy thiếu 51.000 đồng. Thế thôi chào 4 bạn nhân viên thế giới di động tớ đi về. Chả thấy xấu hổ. Chả thấy ngại ngùng. Ừ thì tui hết tiền như thế đấy. Gặp bạn bè, nói thẳng ra: Tao nghèo, ồ kế? Thích thì chơi, không thích thì nghỉ. Tui giờ nghèo thế đấy, làm gì nhau?
Giờ chẳng có gì là tiểu thư khuê các. Cũng chẳng có ngại nắng ngại gió "ngại xa ngại mệt" mà cái dân văn phòng hay kêu ca. Giờ cũng không còn cái than vãn, sếp khó, việc nặng, khách hàng như đồ điên mà xưa khi đi làm hay nói. Giờ thì ai mang tiền đến cho tui thì đó là thượng đế. Chấm hết. Không có gì là khó, cái khó đã trải qua rồi. Giờ chỉ có khó hơn và khó hơn nữa thôi. Mà thôi chả có gì sợ. Kệ nó. Đã ra nông nỗi này rồi, thì cũng chẳng có mấy cái gì tệ hơn được đâu. Cùng lắm là nghèo như thế này. Thì sao? Kệ. Chả sợ. Cứ làm thôi.
Giờ đã hiểu thế nào là sự cô đơn. Đó là cảm giác không có ai hiểu mình. Bạn bè không hiểu được. Người tốt thì góp ý chân thành cho thương hiệu, cái cảm ơn đó không bao giờ hết được. Người không tốt thì khinh nó là dân buôn bán, nghi là nó tính trục lợi gì ở mình đây, không chơi nữa. Ừ thì thôi. Kệ bạn. Cái cô đơn, cái lo lắng, những cảm xúc đỉnh điểm: lo lắng đỉnh điểm, buồn bã đỉnh điểm, hồi hộp từng ngày, trông chờ từng đơn hàng... sự cô đơn khi thấy con đường của mình hiếm người hiểu, thấy tầm nhìn của mình không trở thành hiện thực mà bây giờ toàn thấy là thử thách ngổn ngang… Thật là giờ đã hiểu. Hiểu rồi thì không trở lại được. Cái cô đơn của tự làm chủ nó kỳ lạ lắm, nó buồn là thế, nó hoang mang là thế, mà sao biết 1 lần rồi là không dứt ra được… Tại sao thế nhỉ?
Kiếm tiền chưa bao giờ là việc dễ dàng - (Ảnh minh họa)
Và ước mơ. Ước mơ vẫn còn nguyên đó. Và tầm nhìn. Nhìn là vài tháng nữa, 1 năm nữa mình muốn gì. Lắm lúc bước vào quán café, ví như The Coffee House chẳng hạn, không bao giờ hết ngưỡng mộ tầm nhìn của người đứng đầu. Giỏi quá. Làm được 1 chuỗi đẹp đẽ thế này. Còn mình vài đơn hàng vài khách hàng thôi cũng xử không xong. Tầm nhìn của họ xa quá.
Một ngày nào đó, mình sẽ được như họ. Mình sẽ giỏi được như họ. Mình sẽ xử lý được như họ. Giờ tầm vóc mình còn bé, đời tặng cho ít thử thách be bé, phải vật lộn cho nó xong. Thuyền to thì gió lớn. Mình sẽ làm được chuyện lớn, khi tầm vóc đủ lớn. Chắc chắn 1 ngày nào đó sẽ được. Chắc chắn. Giờ không sao. Mình còn trẻ lắm. Mới có hai mấy tuổi thôi. Đời mình còn dài, cơ hội còn nhiều, miễn là mình chịu cố gắng. Miễn là mình kiên cường. Con gái thì sao chứ, giới tính không liên quan gì cả. Chỉ cần có bản lĩnh, còn ước mơ, vẫn tin tưởng và kiên trì. Chắc chắn 1 ngày nào đó mình sẽ làm được.
Và thế, những buồn vui suốt mấy tháng qua không biết viết thế nào cho đủ.
Chỉ có vài lời gửi đến FTUer. Các bạn thích sao cũng được, làm thuê thì sướng cái là an toàn an tâm. Tự làm chủ thì bạn thấy hành trình của mình rồi đó, từ phấn khích đến sợ hãi đến tơi bời đều có cả. Chỉ được tự do, nhưng tự chịu trách nhiệm cho tất cả. Ôi cái tự do giá phải trả sao mà đắt thế.
Làm thuê thì cái tôi dễ lên cao chót vót khi thấy mình tạo được thành quả. Đôi khi mình quên mất nhờ hệ thống có sẵn của công ty mình mới đạt thành quả nhanh thế. Tự làm chủ dễ gặp cái tôi tan nát khi thấy mình không làm được gì ra hồn chả có cái gì hậu thuẫn.
Thế mới hiểu sao người ta bảo tự làm chủ phải có đam mê. Ừ, phải có 1 cái gì đó ngọt ngào như đam mê, để ăn tạm cho đỡ những lúc cay đắng. Mà lúc cay đắng thì nhiều lắm. Đếm không nổi đâu. Lắm lúc chỉ biết ngồi bần thần, uống cốc cà phê, chẳng nghĩ gì cả, phần vì nhiều thứ quá không biết nghĩ gì, phần vì buồn quá không nghĩ ra được gì nên hồn.
Nhưng tôi vẫn thích. Vẫn thích làm chủ. Kể từ khi làm chủ, tôi thấy mình rất thường, rất gần, và rất đời. Chẳng có gì cao sang, chẳng có gì quý phái. Chỉ như bà bán rau ngoài chợ thôi. Mỗi ngày còn sống và chiến đấu là 1 ngày vui. Hôm nay thất bại thì có sao cơ chứ, thất bại đâu phải gặp lần đầu, đã thất bại đến nỗi chán luôn rồi, không sợ thất bại nữa rồi.
Khi làm chủ, tôi thấy mình sống từng ngày thật ý nghĩa, thật mặn, thật chất. Không còn những ngày chỉ trông đồng hồ đến 6h tối để bay ra khỏi công ty, không còn những ngày sáng thức dậy thấy đồng hồ chỉ 8h là chán, không muốn thay đồ đi làm. Mỗi sáng lại 1 câu hỏi: Hôm nay làm gì để tăng sale đây?
Kết quả cuối ngày nó sẽ là đáp án cho nỗ lực của mình. Mà nó phũ phàng lắm. Làm tốt hay làm tệ, doanh số nó sẽ lột trần tất cả. Dù muốn hay không vẫn phải đối mặt với thực lực của mình. Ra tiền nhiều hay ít do mình giỏi hay dở thôi. Đối mặt đến khi cái tôi tan nát, không sợ nhục, không sợ ngu, không sợ dốt; vì nhục quá nhiều, ngu quá nhiều, dốt quá nhiều rồi. Thế thì có gì sợ mà không tiếp tục?
Tiến lên thôi. Mỗi ngày mới, bước thêm 1 bước. Cuộc đời này sống không quan trọng bao lâu, mà quan trọng là chất lượng đúng không? Thế thì ở tuổi 21, những tháng qua, tôi đã trải nghiệm rất nhiều rồi. Tự làm chủ, bầm dập và buồn bã. Nhưng tôi thích nó. Tôi yêu cuộc sống ấy. Tôi thấy cuộc sống đó thật ý nghĩa. Tôi thấy cuộc sống đó thật sâu. Thật chân thật.
Ừ, thế thì cứ tiếp tục thôi. Đường thì còn dài lắm, dài mênh mông. Nhưng cứ đi thì chắc cũng phải tới, nhỉ!".
Tôi sắp tới muốn bước vào con đường tự do, chưa biết cái giá cho mình sẽ đắt đến đâu nhưng tôi cũng đã chuẩn bị, tôi muốn bắt đầu những tháng ngày vất vả hưng hơn hết tôi muốn biết sức mình đến đâu, tôi muốn mình phải tự duy liên tục để có thể hoàn thiện bản thân từng ngày, tôi muốn làm một điều gì đó cho riêng mình.
PHỤ NỮ VÀ NHỮNG KHÓ KHĂN KHI KHỞI NGHIỆP
By Unknown
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

